di-toi-la-mot-teen-girl-chap-1.1

**Chap 1** – DÌ TÔI LÀ MỘT TEEN GIRL

Lời đầu tiên mình thân ái chào tất cả các bạn, các anh chị và cũng chân thành chào mừng mọi người  đã đến với chapter đầu tiên của câu chuyện đời mình – “Dì tôi là một teen girl”.
Đọc được những dòng trên cũng có nghĩa là các bạn đang bắt đầu quan tâm tới câu chuyện hồi kí dài lê thê lếch thếch này, nói vậy nhưng nó chẳng hề vớ vẩn chút nào đâu vì nó ôm ấp trong mình những kỉ niệm, những hồi tưởng không thể quên được của nhiều kiếp người với nhiều hoàn cảnh sống trái ngược nhau, nhưng vì những lí do vô cùng khách quan mà “chúng mình” lại vô tình xích lại gần bên nhau. Chung sống, chăm sóc và quan tâm lẫn nhau hết mực khiến cho quãng thời gian khi chúng mình cùng ở chung dưới một mái nhà trở nên vô cùng có ý nghĩa và là tiền đề để tạo nên một mối tình trớ trêu nhất trong lịch sử loài người, một mối tình nảy sinh giữa nước với lửa, giữa cái hồn nhiên tinh nghịch và sự thờ ơ lãnh đạm, giữa cái lanh lợi nhất thời và sự đù đần vĩnh cửu. Mà thôi không dài dòng văn tự hoa lá cành nữa, mình và các bạn cùng tìm hiểu sợi tơ duyên đầy u uất này nhé.

Đầu tiên cũng cần phải giới thiệu qua tên, tuổi, địa chỉ cho thật giống với một câu chuyện hồi kí đồng thời cũng góp phần đánh lạc hướng các anh em có thói quen lùng info.
Mình tên là Duy – Lê Khang Duy, sinh năm 1994 và là người gốc Sài Gòn, khi bắt đầu viết câu chuyện này thì lúc đó mình vừa mới đỗ đại học và hiện đang theo học tại một ngôi trường khá có tiếng ở thành phố Hồ Chí Minh.Cũng xin được đề cập một chút về những kí ức đau buồn trong quá khứ vì chúng là những cột mốc quan trọng đánh dấu và đưa đẩy mọi chuyện dần tiến đến với hiện tại.
Gia đình mình chỉ có 3 người, Ba mình sinh năm 1967 và hơn Mẹ 2 tuổi, Ba Mẹ là người cùng chung một xóm, họ gặp gỡ rồi đem lòng yêu thương nhau sau đó kết hôn trước sự ngăn cấm của gia đình hai bên vì Mẹ mình bị mắc bệnh tim bẩm sinh khiến sức khỏe vốn yếu đuối từ bé, không làm được việc nặng và khả năng sinh con cũng bị gia đình bên Ngoại nhiều lần cấm cản bởi Ông thương Mẹ mình lắm, Ông cương quyết giữ Mẹ ở lại sống chung với Ông và Bà đến cuối đời, Ông không muốn Mẹ xuất giá và lấy một người ở vị thế giống như Ba vì Ba mình là con trưởng, là người có trách nhiệm phải sinh con đẻ cái thờ cúng dòng họ.Nhưng rồi mọi chuyện vẫn cứ thế tiếp diễn như đúng cái cách mà chúng phải diễn ra, vào năm 26 tuổi Ba lấy Mẹ và ước chừng hơn một năm sau thì sinh ra mình.Ba mình bương trải lắm, việc gì cũng từng làm qua trước đây có khoảng thời gian dài Ba từng làm culi chạy vòng trong khắp các bến Xe ở Sài Gòn vì mặc dù có giấp đỏ thời Bao Cấp nhưng lại không xin được việc nên khi phất lên nhờ may mắn được học hỏi và sự chịu thương chịu khó thì chẳng nghe bất kì ai bàn tán hay điều tiếng gì cả, đơn giản mọi người biết chuyện đều xem đó là lẽ hiển nhiên cho dù là có đang sở hữu vài nhà nghỉ, một-hai quán cà phê hay thậm chí là 3 cái khách sạn to tướng ở cái đất Sài Gòn này đi chăng nữa.Nói về phần Mẹ, Mẹ mình là một người phụ nữ đẹp, bản tính hiền lành và yêu thương chồng con hết mực, yêu còn nhiều hơn yêu chính bản thân Mẹ nhưng đáng tiếc ông trời lại quá bất công khi cứ mãi ép sức khỏe Mẹ ngày một suy yếu, căn bệnh tim quái ác hành hạ triền miên với những cơn đau đầy chật vật suốt quãng thời gian lớn lên còn chưa đủ, nó khiến cho gương mặt Mẹ lúc nào cũng xanh xao, cơ thể thì suy kiệt đến cái độ nhiều hôm liền không thể đứng dậy nổi.Bởi vậy nên khi bất ngờ mang thai sau một năm chung sống, Ba mình nhất quyết một là bỏ mình còn hai là đẻ mổ để giữ sức khỏe an toàn nhưng Mẹ lại một mực bác bỏ, sợ rằng sinh mổ mình sẽ ít cân, gầy gò và ốm yếu như Mẹ nên mới nói, con người thời đó không dám làm theo suy nghĩ của bản thân mà buộc phải sống theo miệng đời đùa cợt và Mẹ cũng không dám ngoại lệ.Mình chào đời trong sự yêu thương bảo bọc của cả Ba và Mẹ nhưng lại là một kẻ cướp đối với gia đình bên Ngoại, Ông tính cho tới khi mình ngồi đây viết những dòng này có lẽ vẫn luôn coi mình là thằng nhóc đã cướp đi một nửa mạng sống của con gái ông, Ông không nhìn mặt mình cho đến ngày Ông mất mặc kệ sự can ngăn của Mẹ và Dì, Cậu.Mình biết và buồn nhiều lắm nhưng lại chẳng mảy may giận Ông lấy một chút nào vì mình hiểu đối với Mẹ, mình quan trọng đến dường nào thì với Ông, Mẹ cũng y như thế.
Cuộc sống cứ thế chậm rãi trôi qua cùng với những ước mong thầm nhủ hằng ngày của hai Ba con mình, mong rằng Mẹ thật khỏe, sống thật lâu và vui vẻ bên gia đình, được mãi bên chồng bên con nhưng dần dà định mệnh lại bắt đầu đi sai đường khi đan tâm cướp đi niềm hạnh phúc tưởng chừng như nhỏ nhoi ấy.Vào kì hai năm mình học lớp 8 thì bệnh tim của Mẹ lại đột ngột trở nặng, giấc khuya của một đêm tối trời tháng 12 Mẹ mình thình lình sốt mê man và được gấp rút đưa vào viện cấp cứu trong tình trạng tim đập yếu, rất yếu, loạn nhịp và thậm chí còn có cả lúc dừng lại.Ba mình lo lắng lắm, Ba sắp xếp mọi công việc ở bên chăm sóc Mẹ hơn hai tuần trời khiến mình cũng bồn chồn lắm thay nên liền quả quyết xin Ba cho được nghỉ học để vào viện bên Mẹ, Ba đồng ý vì chỉ cần điều đó tốt cho Mẹ thì Ba nhất định sẽ làm nhưng Mẹ lại không, Mẹ khóc vì giận khi biết tin mình nghĩ học vì muốn ở bên chăm sóc Mẹ và còn thề sẽ chết nếu mình trễ nải việc học.Mẹ luôn vậy, luôn đặt Ba con mình lên trước bản thân.
di-toi-la-mot-teen-girl-chap-1.2  Và rồi cuối cùng thì ngày đó cũng tới, mình nhớ như in cái ngày hôm ấy tuy chỉ vừa mới chuyển sáng nhưng trời đã trút ngay một cơn mưa nặng hạt buồn rầu rĩ và âm ĩ tràn lan khắp mặt đất, mà thiết nghĩ là có lẽ dành riêng cho những người đang trong hoàn cảnh bất hạnh như Mẹ và Ba con mình vậy.Trời nhá nhem khi mình ngước nhìn lên qua khung cửa sổ lớp học và cũng chỉ nhá nhem khi chiều về mình đội mưa ghé bệnh viện thăm Mẹ như mọi ngày nhưng hôm nay lại có cái gì đó là lạ khi từ đằng xa, mình trông thấy vị Bác sĩ già với mái đầu trắng bạc đang nói gì đó với Ba ở ngoài hành lang.Ánh mắt Ba đợm buồn đũng nước khi thoáng thấy mình bước lại gần và liền nhanh chóng quay đi khi nhận thấy bản thân không cầm giữ nổi những hàng lệ dài ương bướng, giả vờ không chú ý mình lẳng lặng vào với Mẹ mà trong lòng chẳng biết tự lúc nào dấy lên một nỗi bất an.7h, như mọi hôm mình về nhà ăn uống, tắm rửa, làm bài tập và nghỉ ngơi.Đêm hôm đó, giấc ngủ chập chờn đến với mình vô cùng khó khăn nhưng lại liền bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại reo trên bàn, hộc tốc đứng dậy chân mình bắt đầu không vững và đầu óc thì quay cuồng khi từ đâu những hình ảnh ban chiều lúc Ba và Bác sĩ nói chuyện với nhau tới tấp ào đến và dày vò tâm trí, mình nhớ lại vẻ mặt thất thần của Ba khi nghe từng lời từng chữ thốt ra từ miệng của vị Bác sĩ kia liền nhanh chóng khiến mình hoảng loạn.Đến lúc đó mình mới thực sự thấu hiểu được nỗi lo lắng và buồn tủi của thân nhân khi nghe những tiếng chuông điện thoại đổ vào giấc khuya trong hoàn cảnh người nhà đang bệnh nặng nằm viện.Nhấc điện thoại mình nín thở lắp bắp:”A lô”, đầu dây bên kia không ai khác là Ba mình, Ba nén nghẹn từng từ rằng Mẹ đi rồi.
Lúc đó cảm giác thình lình mọi thứ chợt đổ gục ngay trước mắt mình và rằng cuộc sống này như không còn ý nghĩa và thực sự không đáng sống thêm một chút nào nữa.Mình vào viện ôm mẹ và khóc, khóc rất nhiều bởi đầu óc đầy ắp những mất mác, những hối hận và suy nghĩ lại từng kí ức trước đây bởi tự giờ mình đâu còn được bên Mẹ nữa thì ai, ai sẽ chọc Mẹ cười, ai sẽ đấm lưng cho Mẹ khi Mẹ mỏi nhừ vì nằm lâu, ai sẽ đặt gối xếp xuống đất trước cho Mẹ ngồi vì cột sống Mẹ yếu lắm lại thường đau nhức.Nén nghẹn ngào, lúc đó mình chỉ mong Mẹ có thể đứng dậy, đứng dậy để cùng mình đi dạo quanh xóm, nói chuyện với người này người nọ, thăm hỏi những người quen.Gục mặt ngồi dưới cạnh giường sắt, tự trước giờ mình cũng đã từng làm cho Mẹ buồn, Mẹ khóc, buộc Mẹ phải bận tâm suy nghĩ nhiều điều mà có lần bị Mẹ mắng mình còn nhăn nhó ra mặt thậm chí còn nói hỗn nữa nhưng nhìn mà xem giờ đây không có Mẹ thì ai sẽ là người la rầy mình, ai sẽ là người quan tâm chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ, ai sẽ bảo bọc thương yêu dạy dỗ, là ai đây, chẳng có một ai cả.Mình thương Mẹ nhiều lắm, lúc đó nước mắt cứ ứa ra ngày một nhiều và không thể ngưng được, đôi khi cảm giác cứ như mình là một thằng khốn nạn và thực sự đây là cái giá phải trả vậy.Mình đau năm thì Ba đau mười, Ba lặng lẽ ngồi trong góc khóc thầm nhưng lại khóc rất nhiều cứ gục mặt mà nước mắt chảy không ngớt bởi Ba yêu Mẹ nhiều lắm, tình cảm của Ba dành cho Mẹ chân thành và trọn vẹn, không suy suyển một chút nào cho đến tận bây giờ.Đến mức mà trong những ngày đám tang Mẹ, Ba cứ vật vờ như người mất hồn, chẳng ăn chẳng uống gì mà cứ co ro ngồi trong một xó nhìn từng dòng người vào-ra viếng Mẹ, lạy đáp trả xong lại qùi bất động mắt nhìn vào hư không mặt đất mà chẳng nói chẳng rằng lấy một câu.

Mình còn nhỏ chẳng biết phải làm gì chỉ chạy ra sân rồi lại vào nhà bưng cái này cái kia phụ giúp mọi người nhưng thật may là có em trai của Mẹ, tức Cậu mình và chú Kiên là bạn nối khố chơi từ nhỏ đã từng vào sinh ra tử với Ba nhiều lần trông coi và điều phối tất cả.Lại thêm một chị nào đó rất đẹp chừng tuổi đôi mươi chạy đôn chạy đáo tiếp khách trước sau mà mình chưa từng được gặp trước đây, cả bên khách sạn lẫn mấy quán cà phê của Ba nhưng rồi chỉ lát nữa đây thôi cơ duyên định sẵn người con gái ấy sẽ là bước ngoặc sang trang và gắn bó triền miên với cuộc sống của mình từ dạo đó cho tới tận bây giờ.
Sau hôm chôn cất Mẹ, hằng đêm mỗi lần mình bước xuống tầng hai đi vệ sinh thì luôn trông thấy bóng Ba ngồi trên ghế dựa trong phòng nhìn đinh ninh ra cửa sổ mà trong tay thì cầm khư khư bức di ảnh của Mẹ nấc nghẹn ngào.Mắt mình cay lắm, mình muốn chạy vào ôm ba mà gào thét khóc ròng nhưng rồi lại liền chững lại, cả Ba và mình đều đang cần những khoảng lặng để vượt qua cú shock quá lớn về tinh thần trước sự ra đi của Mẹ và rằng trong thời gian ở viện chăm sóc Mẹ, Ba đã phải đau đớn từng ngày nhìn Mẹ yếu dần đi.
di-toi-la-mot-teen-girl.21Đó có lẽ là nỗi đau lớn nhất đời Ba nên giờ đây Ba cần phải được nghỉ ngơi.

Leave a Reply